Source: http://en.wikipedia.org/wiki/Antitrust

– Ngăn chặn các liên minh độc quyền.
– Các hành động phá hoại thị trường của một công ty lớn, hoặc các hành động nhằm đạt vị trí độc quyền.
+ Predator pricing: bán với giá thấp, chấp nhận thua lỗ để loại các đối thủ. Sau khi đạt được mục đích, đẩy giá cao hơn giá chính đáng của mặt hàng (như khi không có độc quyền). Một dạng biến thể là lost-cost-signalling: lấy giá thấp + sản xuất nhiều, khiến công ty khác không dám nhảy vào tranh thị phần vì cho rằng giá hiện tại là giá thực. VD: basa-fillet VN bị kiện bán phá giá T_T.
+ Tying: ép người mua hàng phải mua một sản phẩm đi kèm với sản phẩm duy nhất người ta muốn mua. VD: Internet Explorer + Microsoft Windows + Outlook Express. Tương tự với tying là Freebie marketing – loại hình cho/giảm giá một sản phẩm để bán được nhiều hơn một loại sản phẩm khác. VD: dao cạo & lưỡi dao cạo.
+ Price gouging: bán hàng với giá cao hơn mức hợp lý; tương tự như đầu cơ.
+ Refusal to deal: thỏa thuận ngăn cản sự mua bán thực hiện bởi một chủ thể kinh tế (nhằm giảm cạnh tranh).

– Hướng dẫn sự kiện sáp nhập của các công ty thông qua việc cấm đoán hoặc chia cắt, tước đi một phần của tập đoàn mới.

Luật Chống Độc Quyền có lịch sử từ thời La Mã; khi mà các nhà buôn, phường nghề, và ngay cả các chính quyền phải chịu sự quản lý, giới hạn. Lương thực thực phẩm và những sản phẩm tiêu dùng hàng ngày được bảo vệ khỏi sự dao động giá cả nhằm tránh ảnh hưởng xấu đến kinh tế – xã hội. Luật chống lại các tổ chức độc quyền cũng đã được ghi nhận, tạm vắng bóng khi La Mã sụp đổ để rồi xuất hiện trở lại trong thời kỳ Trung Cổ.

Advertisements